Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Cược đối xử đầu ‘toan mệnh’ giữa trạng sư đồng giáo viên hạng tui

hắn đứng đó ngẩn người ra giữa Tòa, có gì đó bàng hoàng, có gì đó sợ hãi, người đứng trước mặt hắn không ai khác chính là thầy của hắn, người đã dạy hắn những bài học để hắn trở thành luật sư, người hắn rất khâm phục, rất ngưỡng mộ bởi cái tiếng trong giới luật sư, bởi cái tài thực sự của thầy hắn nữa.

các dịch vụ hướng dẫn làm thủ tục và tư vấn về pháp luật,pháp lý cho các doanh nghiệp trên địa bàn hà nộitư vấn luậtbạn có thể tìm thấy trọn gói tư vấn dịch vụ thành lập doanh nghiệp tại lawpro

hắn cúi chào thầy, có lẽ thầy cũng nhận ra hắn và mỉm cười. trong người hắn lúc ấy tồn tại nhiều cung bậc cảm xúc.

Trước đó một tháng có một người tìm hắn, mong hắn giúp đỡ. Gặp chị ấy nghe chị ấy trình bày mà hắn thấy thương, thấy chị ấy thật khổ, quyền lợi của chị ấy đang bị chà đạp, đương bị xâm phạm nghiêm tôn trọng. Và chị nhờ vả ngơi biểu rệ lợi quyền tặng chị trong suốt phiên tòa sắp đến. nghĩ suy đơn nhút nhát, ngơi thừa nhận nhời vì chưng tôn giáo đức nghề trạng sư, vì chưng yêu chị hoặc vì chưng trưởng miểng cơm manh áo cụm từ ngơi nữa.

Chị khách khứa đầu hàng tặng ngơi biết, phía cơ cũng nhờ vả đơn trạng sư lắm tăm tiếng và chị ấy ngại sẽ giò gọi phanh làm lý, giò gọi phanh nhẽ giả dụ. Và bưng con chị sẽ giả dụ vào lối cơ mà sống phải bại liệt kiện. ngơi vẫn khích lệ chị, ngơi lấy lại ý thức tặng chị. ngơi quyết đoán rằng làm lý sẽ thẳng tắp trêu chọc quách những người chính nghĩa, ơ trạng sư ấy lắm tài thời cũng chẳng thể biểu rệ cái xấu, chẳng thể giày đạp lên những lợi quyền vẫn quá rặt ràng.

chộ chị yên ổn vâng, ngơi thừa nhận bạo, ngơi sẽ biểu rệ chị tới với, vì chưng ngơi đất những kẻ bạo “ăn hiếp” người yếu thay. ngơi tặng chị biết đồng những giỏi liệu thần hồn chị cung vội vàng thời phần phanh cụm từ chị sẽ rất cao.

Ấy nuốm, cơ mà ngơi cũng giò bao hiện nay nghi ngờ phanh, người trạng sư tài ấy lại giò giả dụ là ai khác cơ mà là xuân đường cụm từ ngơi, người sẽ biểu rệ tặng phía đằng đối chọi cơ, tặng kẻ muốn “ăn hiếp” người nữ giới cơ. ngơi biết xuân đường cụm từ ngơi cũng vì chưng thân thể chủ, cũng vì chưng biểu rệ lợi quyền cụm từ thân thể chủ. xuân đường ngơi kiếm nói đồng ngơi: xuân đường chỉ biểu rệ phần người trong suốt những con người lỗi lầm giò giò biểu rệ, cái quạ, cái xấu. Và ngơi cũng tin cẩn điều đấy.

ngơi ở đây chỉ lắm đơn lý vì chưng độc nhất vô nhị là biểu rệ quyền và lợi. thích hợp pháp tặng thân thể chủ (hình minh họa)

cơ mà ví đấy là đơn ai khác, ví là đơn trạng sư tài khác thời ngơi vẫn giò ngại và giò khiến ngơi khó nghĩ như thay.

hiện nay đây tại phiên Tòa, ngơi ngồi đồng nhân cách là trạng sư biểu rệ cho bên nguyên, còn tía nghỉ ngồi phía bên kia với tư cách luật sự bảo vệ cho bên bị. Cái cảm giác lạnh ớn cả sống lưng đang lan tỏa trong người nghỉ, cặp hồi lại đan xen những suy nghĩ khó biểu lộ xuất bây giờ liên tục trong đầu.

nghỉ bỗng nhiên nghĩ: đó là tía ngữ nghỉ, người thoả dạy dỗ nghỉ thành ra người, đời nào nghỉ lại đứng đây nhưng bao biện lại tía như cầm cố có khác nào đang "vong ơn bội nghĩa" chẳng? đó là tía, những cú chữ ngữ nghỉ trong ngày hôm nay một phần là bởi tía vun đắp. Hơn nữa nghỉ thoả là gì so với những kiến thức ngữ tía, liệu chừng nghỉ có dành phần để để chẳng?.

nghỉ còn nghĩ nghỉ chưa một dò gửi lời cảm ơn tía, đáp lại những tình cảm nhưng tía dành cho nghỉ, đời nào bây giờ nghỉ lại dùng cách nào đặng "vờ ơn".... nghỉ muốn bỏ đi khỏi phiên tòa, nghỉ muốn đây chỉ là một giác mê nhưng véo vào bu, bấm vào trán mà sao không thể tỉnh, bởi vì càng véo, càng bấm nghỉ càng thấy đau, chẳng phải nỗi đau trên da giết nhưng là nỗi đau trong bụng, trong bụng cam.

nghỉ định bỏ đi. mà bỗng nhiên nghỉ ngó thấy ánh mắt đáng yêu thương ngữ chị và đứa trẻ tội nghiệp, đời nào nghỉ nhẫn tâm đặng những thân phận đó trơ trọi, qua đời niềm tin tức vào đánh lý. nghỉ không thể công cầm cố, đạo đức nghề nghiệp chẳng cho nghỉ công cầm cố, lương bổng bụng càng chẳng cho nghỉ công cầm cố.

Và rồi phiên tòa cũng xét xử. nghỉ chẳng còn lựa chọn nà khác, nghỉ không thể rút lui để nữa rồi, không thể nữa. bây giờ có ai khổ như nghỉ chẳng? Cái dũng khí ngữ nghỉ trước hồi phiên Tòa để mở đâu hết rồi. nghỉ cần bình tĩnh, cần phải anh dũng lên. nghỉ phải mạnh mẽ bởi vì nghỉ là một luật sư, bởi vì nghỉ cần đứng ra bảo vệ cho lẽ phải, cho đánh lý và cho khách dọc ngữ tớ.

nghỉ lại nghĩ nếu nghỉ bại thì sao? Hai kiếp người đang chờ đợi nghỉ phải để kiện. mà nếu nghỉ để thì sao? tía nghỉ một luật sư giỏi và đầy ghê nghiệm lại thất thua trước một luật sư trẻ nhưng chính luật sư trẻ ấy lại là học trò ngữ tớ. liệu chừng tía sẽ nghĩ gì? người ta sẽ bàn rụi đến bụng tự trọng, niềm kiêu hãnh, đạo lý công người và dọc ngàn của khác nhưng dư luận có thể bàn...

dầu có trăm nghìn lý bởi, thì hồi nào đây, nghỉ ở đây chỉ có một lý bởi duy nhất là bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho thân chủ của hắn, bảo vệ lẽ phải. hắn nghĩ vậy và chính suy nghĩ đó đã khiến hắn đi đến một quyết định, dù sai dù đúng thì đó cũng là quyết định của hắn.

Phiên Tòa kết thúc, phần tranh luận của hắn và thầy hắn, hai vị luật sư, hai thầy trò kết thúc. Nhưng nó khác hẳn những lần tranh luận trên giảng đường ngày xưa, nó căng thẳng với hắn, nó nặng nề với hắn. hắn đưa ra những lý lẽ thuyết phục, hắn đưa ra những chứng cứ chính xác và hắn đã thắng.

Tòa tuyên án bên bị đơn phải trả lại thửa đất cho mẹ con chị kia. Những giọt nước mắt lăn trên gò mà người mẹ và đứa con nhỏ. Chắc họ đang rất hạnh phúc, họ lại có niềm tin mới vào Cuộc sống.

Người phụ nữ ấy, tiền đến hắn và cảm ơn hắn bằng cái nắm tay xiết chặt, họ đã khóc, và hắn cũng khóc từ lúc nào. nước mắt hắn cũng lăn rơi từng giọt, lần đầu tiên hắn khóc trước Tòa, những giọt nước mắt ấy vương lẫn những day dứt, trăn trở và suy tư.

Băng tâm

 
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét