Digital marketing vietnam,social media marketing hanoi,ket qua xo so mien bac
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình ái, bồ bịch, tâm tình của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về đời 8x - 9x
Người ta thường nói, đời người con gái hạnh phúc nhất là khi được ở bên người mình thương yêu. Tôi năm nay 24 tuổi, đã sang một mối tình dài hơn 2 năm, khoảng thời kì đủ để cảm giác chẳng thể sống thiếu người đó. Chia tay mối tình 2 năm đó, nỗi buồn lớn nhất trong tôi không phải vì mất anh, mà vày cảm giác nhớ khôn nguôi người tôi đã thầm yêu từ những niên học cấp ba. Và tôi chợt nhận ra rằng, tôi yêu người khác khi nỗi buồn xa anh trong những tháng ngày sinh viên lấn chiếm.
Tôi và anh học cùng nhau từ cấp một, tuy không cùng lớp nhưng nhà gần nhau nên chúng tôi thẳng thớm gặp nhau. Chúng tôi đều là những người học trội so với các bạn cùng khóa. Tình bạn ngày ấy cũng hồn nhiên vô tư lự như bao đứa trẻ.
Lên cấp hai, vẫn cùng trường nhưng khác lớp. Do đều là lớp trưởng nên đôi khi gặp nhau trong các hoạt động của nhà trường. họp mặt nhiều hơn, chuyện trò nhiều hơn. Nhiều bạn bè bắt đầu thuộc làu tôi với người đó, lúc đó tôi gần như chơi hề quan hoài. dù rằng rất quý nhưng tôi vẫn giữ tình cảm ở mức tình bạn.
Lên cấp ba, chúng tôi cùng đỗ vào trường chuyên, lớp cậu cạnh lớp tôi. Nhưng thời kì đó chúng tôi hầu như chơi chuyện trò với nhau mấy. Một ngày khi tôi đang đứng trên hiên lớp học, nhìn xuống sân trường,nhìn thấy người đó đang tiến vào trong, một cảm giác lạ kỳ xuất hiện trong tôi. Tôi biết mình đã bắt đầu chú ý đến anh. Kể từ hôm đó, tôi bắt đầu quan hoài đến mọi thứ của anh, sáng nào cũng nhìn xem anh đã vào lớp chưa, lúc ra về luôn muốn anh về trước mình, để được đi đằng sau, để được thấy anh, cũng như tránh ánh mắt của anh. Dù thế thôi tôi cũng vui rồi.
Cô bạn cấp hai kể với tôi, rằng tuồng như anh thích H.T (Cô bạn thân nhất của tôi). Tôi bắt đầu cảm thấy chuếnh choáng, tôi đã rất buồn, dù không một ai hay biết.
Lên đại học, đỗ hai trường ở hai nơi khac nhau, tôi tuyển lựa học tại HN để được học gần anh, dù suốt 4 năm tôi không có thời cơ được họp mặt anh trực tiếp nhưng hàng ngày tôi vẫn dõi theo anh qua bạn bè. Dù rất nhớ anh nhưng tôi không một lần dám nhắn hay gọi điện. Năm thứ hai, thứ ba đại học, tôi đã yêu H. H khỏa lấp nỗi buồn, nỗi thương nhớ của tôi, cho tôi cảm giác được yêu, và tôi cũng đã yêu anh thật tâm. tình ái sinh viên bao giờ cũng ngọt và thích thú, tuy nhiên vì lý do địa lý, tôi và H. đã chia tay.
Thật kỳ lạ, thời kì sau khi chia tay H. tôi lại chỉ thấy nhớ anh nhiều hơn. Nhiều lần tôi tự hỏi rằng liệu người đó có bao giờ nghĩ đến tôi. Chỉ cần biết anh từng thích tôi thôi thì tôi cũng vui lắm rồi.
thời kì gần đây, tôi biết được địa chỉ trang cá nhân chủ nghĩa của anh, mới biết rằng anh đã có nhân tình, cảm giác sững sờ, hụt hẫng lại trỗi dậy. Tim tôi đau nhói, tôi đã khóc thật nhiều. Yêu một người thì luôn mong người đó được hạnh phúc. Tôi sẽ luôn cầu chúc hạnh phúc đến với anh!
Tôi kể câu chuyện này chỉ để được mong lòng mình nhẹ nhõm hơn, tôi muốn thoát khỏi nỗi nhớ liên hồi và kéo dài này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét